Dàn ý phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù

Dàn ý phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù, hướng dẫn cách làm và dàn ý chi tiết bài văn phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân).

Hướng dẫn lập dàn ý phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù của tác giả Nguyễn Tuân một cách chi tiết và đầy đủ nhất giúp em làm tốt bài văn của mình.

Đề tài “Phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù” là một trong những trọng yếu đối với chương trình Ngữ văn lớp 11 mà các em cần quan tâm. Để chuẩn bị tốt nhất cho bài văn này thì đọc xin hướng dẫn các em lập dàn ý với đề bài này để không bỏ qua các chi tiết hay luận điểm quan trọng của bài.

Dàn ý phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

I. Mở bài:

– Nguyễn Tuân là nhà văn yêu cái đẹp và luôn hướng tới nó. Văn ông không thiếu những con người, những hoàn cảnh đẹp đến hoàn bích mà cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù là ví dụ điển hình.

– Trong tác phẩm Chữ người tử tù thì cảnh cho chữ chính là trung tâm của mọi giá trị nghệ thuật, nó vừa khắc họa chân dung người tử tù hiên ngang, thi vị lại vừa thể hiện được tư tưởng nhân văn sâu sắc.

– Cảnh cho chữ là một áng văn “xưa nay chưa từng có”

II. Thân bài

1. Tóm tắt hoàn cảnh trước khi cho chữ

– Người tù Huấn Cao: vốn là người có tâm hồn phóng khoáng, thích tự do và chán ghét những kẻ nhũng nhiễu nhân dân. Ông còn là người nghệ sĩ tài năng yêu thích cái đẹp và luôn giữ gìn thiên lương trong sáng. Huấn Cao cũng có nguyên tắc riêng của mình, ông viết chữ nổi tiếng nhưng chỉ cho những người ông quý, không bao giờ cúi đầu trước uy quyền và đồng tiền.

– Quản ngục: một người có thiên lương, biết quý trọng người hiền và yêu cái đẹp nhưng lại làm nghề quản ngục. Khao khát được chữ của Huấn Cao treo trong nhà là khao khát lớn đời ông.

READ:  Soạn bài Con hổ có nghĩa trang 141 SGK | Soạn bài Con hổ có nghĩa ngắn nhất

– Cảnh cho chữ diễn ra trong ngục tối.

– Trong bối cảnh giữa một người tù và một tên quản ngục, ban đầu Huấn Cao không nhận ra tấm lòng của viên quản ngục nhưng sau đó người tử tù không thể từ chối mong muốn chính đáng của một người biệt nhỡn liên tài.

2. Diễn biến cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù

+ Thời gian: Tình huống cho chữ diễn ra hết sức tự nhiên trong thời gian giữa đêm nhưng lại là thời gian cuối cùng của một con người tài hoa.

+ Không gian: Cảnh cho chữ thiêng liêng lại được diễn ra trong cảnh u ám của ngục tối. Bối cảnh được khắc họa trên nền đất ẩm thấp, mùi hôi của dán, chuột…

+ Người cho chữ là người tử tù nhưng oai phong, đang trong tư thế ban ân huệ cuối cùng của mình cho người khác. Kẻ xin chữ lẻ ra là người có quyền hành hơn nhưng cúi đầu mang ơn.

3. Giải thích tại sao Cảnh cho chữ là cảnh tượng xưa nay chưa từng có:

+ Thông thường người ta chỉ sáng tác nghệ thuật ở nơi có không gian rộng rãi, trang nghiêm hay ít nhất là nơi sạch sẽ, đằng này cảnh cho chữ lại diễn ra nơi cái ác ngự trị.

+ Người nghệ sĩ làm ra tác phẩm nghệ thuật phải thật sự thoải mái về tâm lí, thể xác trong khi Huấn Cao phải đeo gông, xiềng xích và nhận án tử vào ngày hôm sau.

+ Người quản ngục là người có quyền bắt buộc kẻ tử tù nhưng ngược lại kẻ tử tù lại ở vị thế cao hơn có quyền cho hay không cho chữ.

4. Ý nghĩa của cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù

+ Ca ngợi tấm lòng thiên lương của hai nhân vật Huấn Cao và viên quản ngục

+ Ca ngợi sự chiến thắng của cái đẹp dù ở nơi u ám nhất.

+ Khẳng định vẻ đẹp tâm hồn trong con người của Huấn Cao từ đó  thể hiện quan niệm thẩm mĩ của Nguyễn Tuân.

III. Kết bài

– Một lần nữa khẳng định lại cảnh cho chữ là cảnh tượng đẹp và mang nhiều ý nghĩa thể hiện được sự nâng niu, coi trọng cái đẹp, cái chữ trong tác phẩm của nhà văn Nguyễn Tuân.

Ngoài dàn ý phân tích phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù ở trên các em còn có thể tham khảo thêm một số bài văn mẫu sau để hoàn thiện bài văn của mình tốt nhất nhé:

Bài văn mẫu phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù

Nguyễn Tuân là một cây bút truyện ngắn tiêu biểu trong thời kì văn cuối lãng mạn 1930- 1945. Nhân vật trong truyện của ông thường là những đối tượng tài hoa uyên bác, bậc thầy của một lĩnh vực. Đôi khi đó là những nhân vật tài hoa trác tuyệt “vang bóng một thời”. Truyện ngắn “Chữ người tử tù” là một tác phẩm như vậy và trong tác phẩm, người đọc ấn tượng nhất chính là cảnh cho chữ cuối truyện, đó chính là cảnh sáng nhất trong truyện được thắp lên bởi tài năng và nhân phẩm của những nhân vật.

READ:  Tuyển tập mở bài hay về bài thơ Đất Nước (Nguyễn Khoa Điềm)

Câu chuyện mà Nguyễn Tuân kể là câu chuyện về cuộc tương phùng đặc biệt giữa một người quản ngục “biệt nhỡn nhân tài”, vô cùng yêu con chữ và Huấn Cao – một người anh hùng cái thế đã vang danh chữ đẹp nhưng lâm vào cảnh tử tù. Cuộc tương phùng và tiếp xúc ngắn ngủi trong mấy ngày nhưng khiến cho họ hiểu, tôn trọng lẫn nhau và trước ngày ra pháp trường, Huấn Cao đã thành toàn ước nguyện của Quản ngục bấy lâu nay là xin được ở ông một chữ. Bởi vậy, cảnh cho chữ trong truyện ngắn “Chữ người tử tù” là một cảnh đặc biệt.

Khi đã nhắc đến nghệ thuật chữ viết, người ta thường tưởng tượng ra không gian trang nghiêm bao quanh nó, những tưởng rằng cảnh cho chữ sẽ được diễn ra ở một nơi không phải là phủ lớn trang trọng thì cũng là trong một khung cảnh nên thơ, quý phái, nhưng trong “Chữ người tử tù” thì cảnh cho chữ lại được diễn ra ở ngay trong cảnh tù ngục tăm tối, vào cái đêm trước ngày Huấn Cao chịu án mà Nguyễn Tuân gọi đó là: “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”. Cảnh tượng ấy được miêu tả trong buồng giam “tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột và gián” – một không gian ẩm thấp, hôi hám nhưng dường như không ảnh hưởng được đến nhân vật và cảnh cho chữ vốn trang nghiêm. Từ sự chuẩn bị chu đáo, kĩ lưỡng mà viên quản ngục chuẩn bị cho giây phút xin được chữ ông Huấn cũng đủ hiểu rằng nét bút của Huấn Cao quan trọng và cao quý như thế nào với ông. Ông hiểu chữ ông Huấn không phải tầm thường nên cần được đón nhận bằng những thứ cao quý, hình ảnh bó đuốc cháy đỏ, tấm lụa bạch còn nguyên lần hồ và sự tỉ mỉ trong việc chuẩn bị những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ cho ta những hào cảm về viên quản ngục, một người không chỉ yêu chữ mà còn biết quý chữ, quý tài, một người đáng để ông Huấn cho chữ.

Trong cảnh cho chữ, ta nhận thấy như một sự hoán đổi địa vị khi mà người tù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang đậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván” thì “quản ngục lại khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ đặt trên phiến lụa óng. Và cái thầy thơ lại gầy gò thì run run bưng chậu mực”. Tuy tay chân bị bài xích, dưới thân phận của một tên tử tù không hơn không kém nhưng cả nhân vật, tác giả và bạn đọc đều ngầm khẳng định sự cao quý của ông Huấn khi nhìn thấy sự đối lập giữa vẻ bề ngoài của một người tù và sự tài hoa của công việc mà ông đang chăm chú làm: đậm tô nét chữ. Quản ngục “khúm núm” còn thơ lại “run run” không phải vì sợ sệt mà là sự khúm núm, run rẩy trước bậc tài hoa khí phách khiến cho ai nấy đều phải kính trọng, tự cảm thấy bản thân trở nên nhỏ bé và khiêm nhường.

READ:  Soạn bài Phú sông Bạch Đằng ngắn nhất, đầy đủ nhất

Sau giây phút trang trọng mà Huấn Cao cho chữ quản ngục, ông đã khuyên quản ngục rời xa chốn “phức tạp” để về quê nhà bởi nơi này không thích hợp với quản ngục đồng thời không thích hợp để treo tấm lụa vuông vắn với nét chữ mang cả linh hồn của một con người. Đây chính là ý tưởng lớn lao toát lên thành linh hồn tác phẩm. Cái đẹp có thể được sinh ra trong bóng tối nhưng không thể ở cùng một chỗ với cái tối tăm. Chữ viết là một sự tượng trưng cho cái đẹp, là khí phách của cả một đời người, nó không thể bị mờ đi trong cái tối tăm, nhơ nhuốc ở nơi tù nhục lạnh lẽo, vô tình. Lời khuyên chân thành mà sâu sắc ấy đã khiến cho quản ngục rưng rưng xúc động, nước mắt rỉ vào kẽ miệng mà nghẹn ngào:

– Kẻ mê nguội này xin bái lĩnh.

Cảnh cho chữ trong “Chữ người tử tù” thật đặc biệt, đúng là cảnh tượng xưa nay chưa từng có và chỉ một cảnh ấy thôi nói nên biết bao nhiêu điều về vẻ đẹp của con chữ, vẻ đẹp của con người và cả quan niệm về sự sinh tồn của cái thiên lương. Đây chính là tài năng kể chuyện của Nguyễn Tuân.

-/-

Trên đây là chi tiết dàn ý phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù mà Đọc Tài Liệu sưu tầm, biên soạn được. Hi vọng, bài viết sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích cho các em trong quá trình làm bài. Chúc các em học tốt !

Huyền Chu (Tổng hợp)

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: kiến thức chung