Chuyên trang Hàng hóa & Thương hiệu - Tạp chí Thương Gia
Thứ Hai, 16/12/2019,

Chủ đề bài viết: Về nhà đi con

Về nhà đi con bộ phim không chỉ là câu chuyện trên màn ảnh mà còn là câu chuyện thực tế. Tôi viết chủ đề này không phải là để kể bạn nghe câu chuyện của bộ phim, mà chúng tôi chỉ mượn nội dung của bộ phim để gửi đến bạn những thông điệp về gia đình, nhân ngày Gia đình Việt Nam.

Mỗi người chúng ta ai cũng có một hành trình riêng. Người Do Thái tin rằng hành trình thế tục đó bắt đầu từ khi chúng ta được sinh ra và kết thúc khi thân xác trở về với cát bụi. Ta vẫn gọi đó là cuộc đời. Giữa hành trình này, chúng ta không hề cô đơn nhờ sự ràng buộc từ những sợi dây tình cảm. Và trong đó, tình thân là loại sợi dây chắc chắn nhất. Nhưng có lắm lúc chúng ta lại quên đi mối dây liên kết bình yên đó.

Bạn sẽ ít nhiều tìm thấy mình trong ba cô con gái của bố Sơn

Bạn sẽ thấy mình có thể là một trong ba cô con gái của ông Sơn trong “Về nhà đi con”, bởi vì cả 3 nhân vật được xây dựng có nét khá tương đồng với các cô gái trẻ bây giờ.

Bạn nghĩ mình là ai trong ba cô con gái này?

Bạn nghĩ mình là ai trong ba cô con gái này?

Huệ – những người mãi không chịu ra khỏi vỏ ốc của mình

Nhân vật cô chị cả, Huệ, được xây dựng là người hiền lành, dịu dàng và quán xuyến mọi việc trong gia đình. Đây cũng là hình mẫu tiêu biểu của những đứa con cả trong gia đình Việt, giỏi giang, tháo vát và luôn hy sinh vì gia đình. Cô phụ giúp bố chăm lo cho các em vì mẹ mất sớm mà không bao giờ than vãn hoặc oán trách. Lúc nào cô cũng tự nguyện chăm lo cho bố và các em vô điều kiện với tình yêu bao la. Điều đó đã hình thành một cô gái của gia đình với tính cách chịu đựng, ổn cứ.

Những tính cách đó của Huệ không thay đổi, ngay khi đã kết hôn. Dù cuộc sống hôn nhân của Huệ không mấy hạnh phúc. Khi chồng cô, Khải, rất đam mê cờ bạc, có thói vũ phu, ghen tuông vô cớ và cô em chồng xấc xược, hỗn láo. Nhưng Huệ luôn cam chịu và chấp nhận, chưa bao giờ than thở với bố và 2 em. Một lần giằng co với chồng đã khiến Huệ sẩy thai. Sự ngờ vực, ghen tuông và những đòn roi của Khải đẩy cuộc hôn nhân đến bờ vực ly hôn. Nhưng Huệ vẫn im lặng và chịu đựng tất cả, như biết bao người trong cuộc sống cuộc đời này.

Huệ trong phim Về nhà đi con

Huệ, là điển hình cho những cô gái thuần Việt, sống chịu đựng và hy sinh vì gia đình

Tính cách ẩn nhẫn của Huệ cũng là tính cách của nhiều người trong chúng ta. Ta lớn lên, rời xa quê nhà, vào những thành phố lớn với hy vọng được sung túc, có khả năng lo cho gia đình. Ngay cả khi khó khăn ập đến, ta vẫn cứ gồng mình chịu đựng. Lâu dần, ta chẳng còn niềm vui, sống như một cỗ máy.

Nhưng, “con giun xéo lắm cũng quằn”, cũng phải có lúc ta thoát ra vỏ ốc của mình chứ?

Thư – những người con với khát vọng làm giàu mãnh liệt

Nhân vật Thư, cô con gái thứ hai là kiểu hình thường thấy ở người trẻ: đam mê danh vọng. Thư xinh đẹp, lém lỉnh nhưng lại lười biếng, sống thực dụng và rất mồm mép. Cô rất yêu thích cuộc sống vật chất. Bởi vì theo Thư thì “Tiền mang lại cảm giác an toàn”, và “Nếu như có ai đó nói với anh họ không thích tiền, không thèm tiền ý, thì đấy là nói ĐIÊU, nói PHÉT, còn tôi thành thật luôn là tôi rất yêu tiền, rất mê tiền”. Và đây cũng là suy nghĩ của rất nhiều bạn trẻ cho là thời thượng.

Nhân vật Thư được xây dựng với tính cách khá thực dụng, thích tiền

Nhân vật Thư được xây dựng với tính cách khá thực dụng, thích tiền

Tiền chẳng có gì là sai cả. Nhưng, cái sai nằm ở chỗ Thư lại không biết cách kiếm tiền. Sự thiếu hiểu biết khiến những việc kinh doanh của cô thất bại liên tục. Đến nỗi cô đổ nợ, phải đi vay nặng lãi nhưng cuối cùng thì vẫn… tiền mất tật mang.

Nhiều người trong chúng ta cũng vậy, chỉ thích làm sếp chứ không muốn đi lên, học hỏi kinh nghiệm từ ghế nhân viên trước. Đến khi mất tất cả rồi thì ta nhận ra, hoặc là trả giá bằng thời gian, hoặc là cả thời gian và tiền bạc. Thế thì ta chỉ nên mất thời gian thôi nhỉ?

Quay lại câu chuyện của Thư, khi muốn có tiền mà kinh doanh thì thất bại, Thư chuyển sang tìm chồng giàu để lo cho mình một cuộc sống sung sướng. Nhưng tính cách đanh đá của Thư cùng với một chút “vận xui” đã đem đến cho cô một hệ lụy. Cô nàng “mồm miệng đỡ tay chân” này có thai với Vũ, một “bad boy” ăn chơi, con nhà giàu. Dễ thấy, đây cũng là câu chuyện phổ biến ở giới trẻ hiện giờ, rất nhiều người có ngoại hình thay vì làm việc và tích lũy thì lại thích đi “câu rùa vàng”, và không ít bạn trẻ gặp những hậu quả như Thư hoặc còn tệ hơn.

Ánh Dương – thích là nhích

Và cô con gái út, Ánh Dương, rất ham chơi, nóng tính và bạo lực. Giống như những cô, cậu bé út trong những gia đình khác, Dương rất muốn sống như ý mình: thích là nhích! Cô ngây ngô, ít trải lại ham chơi. Cho nên khi gặp chuyện, Dương thường không biết cách giải quyết thế nào cho phải lẽ. Điển hình là khi biết yêu, cô nàng tóc ngắn “nam tính” và bạo lực này không biết đó có phải thật sự là yêu không. Cô cố gắng thay đổi mình nhưng lại luôn tạo ra những tình huống dở khóc dở cười.

Đã bao giờ bạn vì yêu mà đánh mất chính mình?

Cô nàng Ánh Dương trong Về nhà đi con thoạt nhìn rất giống con trai

Dương là em út nên khá ngây thơ nhưng lại vô cùng nóng nảy

Về nhà đi con!

Khi Huệ đổ vỡ, khi Thư lỡ làng, và khi Dương mơ màng, thì cả ba đều tìm được một đáp án chung.

Đó chính là bố Sơn!

Dù bố Sơn dù không phải người chồng tốt nhưng ông là người bố tuyệt vời!

Nhân vật bố Sơn trong “Về nhà đi con” vô cùng tâm lý và thương con

Nhân vật bố Sơn trong “Về nhà đi con” vô cùng tâm lý và thương con

Đối với việc ly hôn của Huệ, lúc còn chưa biết được con gái mình sống chịu đựng và vất vả, ông luôn khuyên can vì nghĩ con rể mình tử tế. Nhưng khi biết được những điều mà Huệ phải gánh chịu ông đã vô cùng quyết đoán: “Hạnh phúc của con còn quan trọng hơn nỗi buồn của người khác”. So với việc sợ mất mặt với hàng xóm hay dị nghị ông lại thương cho số phận con gái mình hơn. Ông sẵn sàng trả 700 triệu để Khải ký đơn ly hôn. Lời dị nghị của mọi người xung quanh rất đáng sợ nhưng bố mẹ lại sợ mất con hơn! Nếu có một lúc nào đó, người mà bạn đã nắm tay trao gửi cả đời mình quay lưng với bạn, thì hãy luôn nhớ đến gia đình, chốn quay về bình yên.

Thư mang thai, bố Sơn rất tâm lý để con tự quyết định theo ý của mình. “Cuộc đời của các con cũng là lẽ sống của bố. Dù các con có quyết định thế nào đi chăng nữa thì bố sẽ luôn ở đây.” Bởi vì, dù có chuyện gì đi chăng nữa, bố mẹ luôn sẵn sàng dang đôi tay ra để ôm chặt con của mình vào lòng.

Khi cô con gái hay dùng nắm đấm để nói chuyện, ông Sơn có lời khuyên: “Đến một lúc nào đó con đủ trưởng thành, con sẽ hiểu thứ đắng cay nhất, thứ khó học nhất chính là lòng vị tha.’” Người ta bảo có hiểu cuộc sống mới hiểu cha mẹ, khi đã đi quá nửa đời người, những nóng nảy, dại khờ tuổi trẻ đã được ghìm bớt. Ông Sơn đã chiêm nghiệm cuộc đời, biết sống chậm, tĩnh lại và dạy con về lòng vị tha.

“Giờ bố chẳng còn gì ngoài sự già nua và lẩm cẩm nhưng bố có tình yêu và một ngôi nhà để bất cứ lúc nào các con cũng có thể trở về”. Đây chính là lời ông Sơn nhắn nhủ ba cô con gái của mình. Nhà có thể không phải là nơi bão dừng sau cánh cửa nhưng sẽ luôn là nơi nương náu bình yên nhất. Dù có bất kỳ giông bão gì đi chăng nữa, về nhà mình đi con!

Từ câu chuyện “Về nhà đi con”, ta nhận ra rằng…

Khi còn bé ai cũng mong mình lớn thật nhanh để làm điều mình thích. Đứa thì muốn mình lớn nhanh để có thật nhiều tiền mua đồ chơi, mua kẹo, mua bánh, mua bim bim ăn thỏa thuê mà không cần xin ba mẹ nữa. Đứa thì muốn mình lớn nhanh để đi thật xa, đi vào Sài Gòn như chị hàng xóm, để ba mẹ không kiểm soát mình nữa. Hay có đứa lại muốn lớn nhanh chỉ để thành “người lớn”.

Ai cũng có một nơi để trở về, gọi thân thương là quê hương

Ai cũng có một nơi để trở về, gọi thân thương là quê hương

Nhưng một ngày, khi đứa bé đó lớn lên, đã biết kiếm tiền mua bánh, mua đồ chơi, đã có thể đi xa ba mẹ, đã thành “người lớn”, thì trong guồng tất nập của cuộc sống người trưởng thành, đứa bé đó mệt mỏi và áp lực, đôi lúc muốn tìm một chốn bình yên để xoa dịu tâm hồn! Và dĩ nhiên, sẽ không có nơi nào bình yên và dịu dàng bằng ngôi nhà của mình! Nơi mà ba mẹ luôn chờ đợi “cò con” bé nhỏ của mình trở về tổ. Nơi mà những cơn bão cấp 12 có thể làm đổ ngã nhưng những sóng gió cuộc đời không thể nào làm lung lay, dù chỉ là chút ít.

Giữa những mệt mỏi, chùn chân ấy thì… này người tha phương, sẽ có một ngày bạn nhận ra câu nói mình muốn nghe nhất là: “Về nhà đi con!”

28.06 là ngày của gia đình, hy vọng qua bài viết này bạn sẽ có thời gian ngẫm lại để dành một vài phút giây bình yên bên cạnh tổ ấm của mình! Dù mỗi chúng ta ai cũng có câu chuyện của riêng mình và không mái nhà nào giống mái nhà nào, nhưng chúng tôi hy vọng và cầu chúc bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống!